Tôi đã nhìn thấy ở cuối con phố nhỏ kia, nơi có cây bàng già trụi lá và khung cửa sổ màu xanh leo lét ánh đèn. Người nghệ sĩ đã khép đôi mắt già nua mệt mỏi, và cô con gái nhỏ đang run run kéo những nốt nhạc cuối cùng...
Tôi đã nhìn thấy ở cuối con phố nhỏ kia, nơi có cây bàng già trụi lá và khung cửa sổ màu xanh leo lét ánh đèn.Người nghệ sĩ đang dần khép đôi mắt già nua mệt mỏi, và cô gái nhỏ đang run run kéo những nốt nhạc cuối cùng...
Bản hòa âm đã cuốn hút tôi ngay từ những nốt nhạc đầu tiên. Những thanh âm cao vút, du dương của chiếc vĩ cầm dẫn dắt tôi vào một câu chuyện. Ca từ hết sức tuyệt vời, đó là những lời hát cất lên từ trái tim của một người con, chỉ có thể từ một người con gái tôn sùng cha mình như một vị thần...
"Cây vĩ cầm, đã câm lặng từ lâu Con còn nhớ khi chai sạn chưa hôn lên tay cha Cây vĩ cầm, vẫn ngân nga hằng đêm Bay mãi vào một thời ấu thơ là cây vĩ cầm.
Trời bao giông bão Bao tháng năm kiếp người vẫn còn với cha Cây vĩ cầm."
Mỗi lần nghe bản nhạc, tôi tưởng tượng ra hình ảnh người cha - một nhạc công nghèo khó nhưng tài và có tâm. Cái tâm đối với chiếc vĩ cầm đã theo ông suốt quãng đường đời lăn lội kiếm sống, có tâm với đứa con gái vừa chập chững hiểu hai chữ "cuộc đời".
Rồi đôi lúc, tôi lại nghĩ người cha ấy hay là một nghệ nhân chế tác vĩ cầm. Ông chắt chiu tâm huyết vào cây vĩ cầm của cuộc đời ông, những mong sẽ được nghe những bản nhạc từ đôi tay cầm vĩ của cô con gái yêu. Nhưng rồi một biến cố trong cuộc đời đã khiến ông phải cắn răng bán cây đàn. Từ đó, ông héo mòn dần...
"Vì con cha đã bán một nửa linh hồn cây vĩ cầm Cha hằng dấu yêu Vì con cha đã hoá cây bàng già nua ngồi xiêu vẹo Hiên nhà ngóng trông."
Đêm lạnh...
Lá bàng rụng đầy góc phố già nua, những tán bàng khẳng khiu sà sát vào khung cửa nhỏ màu xanh vẫn leo lét ánh đèn. Trên tường đen còn một bóng cao gầy đang áp má vào chiếc vĩ cầm. Bản nhạc cất lên, hòa vào đêm đông lặng yên. Những nốt nhạc lướt đi trên thảm cỏ ướt sương, nốt nhạc khác nhẹ nhàng nằm khép vào trong những chiếc lá bàng lả tả đầy mặt đất. Cô gái nhỏ lặng im nhìn bóng cha mình đổ dài trên vách tường ẩm ướt, trái tim vĩ cầm bùng cháy...
" Máu nóng tim cha cuốn bao dung vào tim con Nồng nàn yêu thương chợt ngân lên cao vút Đã lớn theo con những vết chai sần tay cha Tâm hồn cha cháy lên bừng trong mắt con hy vọng.
Nước mắt con rơi thánh thót như đàn năm xưa Đôi tay thăng hoa gửi hồn theo năm tháng Réo rắt du dương những âm vang ngày thanh xuân Cung đàn con cất lên hồi sinh trái tim vĩ cầm."
Đời nghệ sĩ, có mấy ai được yên ả bình yên? Nhưng những lo toan, gánh nặng cuộc đời đã không bóp chết được trái tim nồng nàn kia. Cây đàn đã không còn nữa, nhưng hằng đêm tiếng vĩ cầm vẫn ngân nga, du dương trong lồng ngực người cha, ngân nga trong mỗi hơi thở, mỗi ánh mắt nhìn đứa con gái đang say ngủ.
Tôi đã nhìn thấy ở cuối con phố nhỏ kia, nơi có cây bàng già trụi lá và khung cửa sổ màu xanh leo lét ánh đèn. Nơi ấy có người nghệ sĩ đã khép đôi mắt già nua mệt mỏi, và cô gái nhỏ đang run run kéo bản nhạc cuối cùng...
"Tiếng vĩ cầm du dương Mùa xuân trôi đi thu sang cuối hạ Cây bàng rụng lá mùa đông Thời gian cừ trôi cha tôi cứ già Cây đàn chẳng thấy về đâu. ... Cung đàn con cất lên hồi sinh trái tim... vĩ cầm."