
“Hoa trắng thôi cài trên áo tím...” anh bật khóc, uh anh đã khóc như 1 đứa trẻ, mình xa nhau thật rồi phải không em? Những gì chúng ta còn có thể làm cho nhau có lẽ chỉ là cầu chúc cho nhau mãi mãi hạnh phúc trên con đường chúng ta đã chọn, dẫu rằng con đường đó bây giờ không còn bước chân chúng ta đi.....
Ngàn thu áo tím
Trình bày: Hiền Thục
Sáng tác: Hoàng Trọng & Vĩnh Phúc
Ngày xưa, xa xôi em rất yêu màu tím
Ngày xưa vô tư em sống trong trìu mến
Chiều xuống áo tím thường thướt tha
Bước trên đường gấm hoa ngắm mây trời thiết tha
Từ khi yêu anh, anh bắt xa màu tím
Sầu thương cho em mơ ước chưa kịp đến
trời đã rét mướt cùng gió mưa
Khóc anh chiều tiễn đưa, thế thôi tàn giấc mơ
Anh xa xôi,bóng mưa giăng mờ lối
anh xa xôi áo bay trong chiều rơi
Anh xa xôi áo áo ôm tim lẻ loi
Tím lên khung trời nhớ nhung đầy vơi
Mưa rơi rơi bóng anh như làn khói
Mưa rơi rơi bóng anh xa ngàn khơi
Mưa rơi rơi có hay chăng lòng tôi,
có hay chăng bao giờ bóng người yêu tới
Chiều đi chia tay ông anh về Hà Nội, 1 ông anh hiền lành và tốt, 1 người mà mình ít tâm sự nhưng có vẻ như hiểu mình... một ông anh đáng trân trọng..... về nhà chú Nam ăn lẩu, uống thêm rượu, thế là say..... người cứ bay bay, nghiêng ngả, bên hè phố tiếng hát rong cứ văng vẳng bên tai, giọng hát không hay nhưng buồn....tự nhiên cứ miên man theo lời hát, bài hát buồn và bài hát lãng quên, mình có rất nhiều điều lãng quên trong quá khứ..... đôi khi cứ mải mê đi kiếm tìm nhưng chẳng thấy đâu. Đã lãng quên thì còn lại gì trong nỗi nhớ, cứ kiếm tìm nhưng rồi không gặp, nhưng rồi bất chợt nó lại về, về trong những mông lung, trong những ngổn ngang,..... để nhớ về 1 thời gọi là dĩ vãng, để nhớ về 1 người đã là ký ức......

Những con đường Hà nội, những phố phường Hà Nội, 1 mối tình nơi Hà Nội .... trong cơn say bồng bềnh những kỷ niệm xưa lại về, cứ tưởng rằng sẽ quên nhưng thực sự không thể quên, những kỷ nịêm như vẫn còn đâu đây, vẫn sống dậy trong tim.... nhớ da diết những con đường Hà Nội, nhớ vô cùng mối tình ngày xưa...... đôi mắt em, mái tóc em, dáng người em......... cuộc đời mình là 1 bản nhạc mà mình tìm thấy ở đó những phần đời mình, những phần đời lãng quên.... mình yêu nhạc Trịnh, yêu nhạc Phú Quang..... ai đó đã từng nói với mình.... nhạc Trịnh là nỗi buồn thân phận của con người trong tình yêu vô hạn, là thân phận, con người, và tình yêu. Tình yêu thì vô hạn mà thân phận thì hữu hạn... chợt nhớ 1 câu thơ của Lam Luyến “
ta muốn ôm cả đất, ta muốn ôm cả trời, mà sao không ôm nổi trái tim 1 con người”...... nhớ ngày xưa khi yêu em, mối tình đó đẹp nhưng buồn, đã có lúc tưởng như sẽ thuộc về nhau vĩnh viễn nhưng rồi lại xa nhau vĩnh viễn..... ôm em trong vòng tay rã rời nhưng lại chẳng ôm nổi trái tim em, dẫu rằng trái tim em nhỏ bé và mong manh..... vì nó mong manh nên anh đã làm nó tan vỡ, vì xa nhau nên suốt 1 đời cứ hoài kiếm tìm trong màu buồn ký ức.... ký ức ngọt ngào và cay đắng.....
“
Ta đã yêu người, yêu cháy rát môi hôn, ta đã yêu người yêu đến nát tâm hồn”. Tiếng hát khàn đặc, tiếng hát run run trong đêm đông lạnh giá như tiếng nấc mệt mỏi và day dứt...... cuối cùng thì mình cũng xa nhau phải không em, “
Vành môi khép mong chờ, người đi dáng bơ phờ”. Nhiều khi anh cứ tự hỏi mình 1 câu, 1 câu cũ kỹ “em có hạnh phúc không?” chúng mình vẫn liên lạc với nhau, trong mỗi dòng tin nhắn chúng ta vẫn còn có nhau, vẫn yêu nhau nhưng chẳng thể đến với nhau. Anh gọi đó là định mệnh, là số phận, mọi thứ đã an bài rồi phải không em, có chăng chỉ là nỗi nhớ, là kỷ niệm, là dĩ vãng..... là những ngày hạnh phúc bên nhau, có nhau. Là những ước mơ không về, những ước mơ phai tàn... Có 1 bài hát đại ý : “có người hỏi tôi tại sao hay hát nhạc buồn” anh lại tự hỏi mình 1 câu tương tự : “tại sao mình hay viết những dòng tâm sự buồn?" Kỷ niệm là những ngày thật buồn, quá khứ là những ngày buồn..... Ước gì, ước gì 1 lần thôi anh được trở về và sống lại những ngày ta yêu nhau......
Em yêu dấu, người con gái mà đã có 1 thời là của riêng anh ơi! Bây giờ em đã ngủ chưa? Có lẽ giờ này nơi ấy thành phố và em đã chìm sâu trong giấc ngủ êm đềm sau những nhịp sống ồn ào và vội vã của đời thường rồi phải không em? Trong giấc mơ vụn vỡ anh luôn mơ về những ngày ta yêu nhau, những ước mơ xa vời xa trong ký ức đôi khi vẫn sống dậy trong anh......em là người công giáo, uh chưa 1 lần anh và em bước vào miền thánh đường, vì anh là kẻ ngoại đạo, em đã từng nói với anh về những lần vào nhà thờ và cầu nguyện cho chúng mình.... anh là kẻ ngoại đạo nhưng anh lại thích ngắm nhìn những người theo đạo mỗi ngày Chúa nhật, họ bước về giáo đường tay cầm hoa trắng hát bài thánh ca.... những masou, những cô gái thánh thiện và trong trắng luôn ấn tượng trong anh vì 1 vẻ gì đó rất thánh thiện và hiền lành...
Ngày xưa có lần đi lang thang trên phố vắng 1 mình, dừng chân bên kia đường vì cửa hàng bán băng đĩa mở 1 bài hát rất buồn, nó đến đúng với tâm trạng anh lúc đó, và nó đúng với hoàn cảnh của chúng mình khi yêu nhau
”Con quỳ lạy chúa trên trời,
sao cho con lấy được người con yêu,
đời con đau khổ đã nhiều,
từ khi thơ dại được nhiều đắng cay,
số nghèo 2 chục năm nay,
xây bao nhiêu mộng trắng tay vẫn nghèo........
chúa ơi con là người ngoại giáo,
lỡ yêu, yêu 1 người có đạo,
từ khi chúng con chủ nhật đi xem,
lễ cầu xin chúa thương tình,
Nhưng có 1 đêm,
1 đêm thật buồn nàng ôm mặt khóc trên vai con ........”
Anh nhớ khi đó cảm xúc trong anh rất hỗn độn, rất khó diễn tả thành lời, anh chỉ nhớ tiếng hát đó là của Tuấn Ngọc, Có những con người có những ảnh hưởng nhất định đến cuộc đời anh, như Tuấn Ngọc....

Chẳng hiểu sao những bài hát anh thích từ khi hạnh phúc yêu em thì nó lại rất giống với cuộc đời anh, cuối cùng thì mình cũng xa nhau như những bài hát buồn đó phải không em?
Khi xa nhau rồi chúng mình lại hò hẹn nhau 1 kiếp mai, chúng ta đang hoang tưởng về 1 nơi gọi là thiên đường mất rồi, làm gì có thiên đường nào cho chúng ta khi chúa đã không hiểu lòng em, và chúa đã cho chúng mình thành xa cách thế này...... Ngày xưa anh yêu màu tím, ngày xưa anh mơ ngày cưới em mặc áo tím...... nhưng khi tiếng chuông giáo đường ngân vang, xe hoa dừng lại em làm cô dâu bước đi bên chồng........ người ấy không phải anh..... anh lẻ loi, nước mắt mặn bờ môi, hết thật rồi chỉ còn lại dĩ vãng......... hôm đó anh trở về nhà, anh viết vào trang nhật ký, hôm nay là ngày cưới của 1 mối tình đã chết..... anh bắt gặp những dòng thơ
“Hoa trắng thôi cài trên áo tím...” anh bật khóc, uh anh đã khóc như 1 đứa trẻ, mình xa nhau thật rồi phải không em? Những gì chúng ta còn có thể làm cho nhau có lẽ chỉ là cầu chúc cho nhau mãi mãi hạnh phúc trên con đường chúng ta đã chọn, dẫu rằng con đường đó bây giờ không còn bước chân chúng ta đi.....
Từ khi xa anh em vẫn thương và nhớ
mà sao anh đi, đi mãi không về nữa
1 bóng áo tím buồn ngẩn ngơ
ướt trong chiều gió mưa
khóc thương hình bóng xưa
ngàn thu mưa rơi trên áo em màu tím
ngàn thu đau thương vương áo em màu tím
Nhuộm tím những chuỗi ngày vắng nhau
Tháng năm còn lướt mau biết bao giờ thấy nhau.......