Mới cập nhật
Đọc nhiều nhất
Nên đọc
Những từ khoá phổ biến
mưa   nguyễn ngọc tư   truyện ngắn   truyện đọc   thiên thần   cô gái thứ 15   truyện   chông chênh   bàn tay   phong lan   goodbye   phong lan đỏ   love   tình đầu   lời hứa   chuông   tình yêu   tình   cry   vườn   trường sinh   yêu   mê thầy   cô gái   điên   nhạc xuân 2009   người dũng cảm   je t   vợ   dũng cảm   Trọn đời bên em 9   forever   gã làm thuê   bàn tay hun khói đen   nước mắt   thứ 15   thiên đường   kỷ vật   cafe   đĩ   Lý Hải   xuân 2009   mẹ   mặt trời   Cleopatra Stratan   màu đỏ   cuộc đời   trò đùa   lần nữa   búp bê  
Liên kết & bạn bè

Thông tin liên lạc
Thống kê
Online: 19
Lượt truy cập: 343509
Hoa Hồ Điệp Pagerank
Truyện - Chi tiết
Thứ 2 ngày 19 tháng 1 năm 2009
Em mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh thấy, và anh hiểu ý nghĩa của nụ cười ấy.
Bao nhiêu lâu rồi nhỉ, hai tháng, à không, chính xác là 1 tháng và 14 ngày. Nhanh em nhỉ, dường như thời gian cho một tình yêu là quá lâu và cho một lời chia tay thật nhanh . Nhanh choáng váng đến nỗi một buổi nhìn sang bên cạnh, nhìn vào mắt em, anh hiểu, mình đã ko còn là của nhau.

Ai đó từng nói, tình yêu chỉ cần một lý do là yêu. Nhưng chia tay thì bao nhiều lý do cho đủ.

Ngày mình yêu nhau cũng thế. Anh luôn lúng túng mỗi khi em hỏi: "Vì sao anh lại yêu em ?".

Lúng túng thật sự. Không phải vì không yêu, mà vì anh không biết yêu em vì cái gì, chỉ đơn giản là từ buổi chiều hôm đầu tiên gặp nhau, anh biết mình phải yêu em. Như định mệnh vậy. Nó rơi xuống đột ngột đến nỗi anh không nhận ra.

Em mang đến một cái gì đó rất khác với anh trước đây. Trước đây của anh chỉ là cái vòng lẩn quẩn học, rồi chán thì đi cà phê với lũ bạn, lâu lâu anh em tụ họp lại lai rai. Hết! Nhiều khi anh thấy chán nản, muốn làm một cái gì đó khác bình thường. Nhưng làm gì bây giờ?
Từ lúc có em, anh suy nghĩ nhiều hơn, làm sao để em vui, làm sao để em yêu anh nhiều hơn nữa và làm gì cho cả tình yêu của cả hai đứa.
Em hài hước, về khoản này là giống anh nhất. Còn lại, em khác anh hoàn toàn. Thật thế!

Em trẻ con làm anh nhiều khi phát bực, em nhạy cảm nên toàn lo vẩn vơ. Em yếu đuối như một cô bé con vậy. Bên em, anh muốn mình thật mạnh mẽ, thật nhiều tình yêu thương để khoả lấp đi những lo lắng, những nghi ngại trong em. Nhưng... bao nhiêu cho đủ ?

Nhớ có lần em muốn mình phải làm cái gì đó thật lãng mạn. Thế là hai đứa gửi xe, đi dạo bộ. Đang đi, bỗng em reo lên:

"Tối nay có trăng kìa anh!"

Bất giác anh nhìn lên, ừ nhỉ, có trăng, sáng thật. Rồi nhìn sang em, vẫn còn vui sướng vì cái sự phát hiện ra trăng của mình, như thể trên đời này chỉ mình em thấy trăng thôi. Em là thế, ngộ nghĩnh, có thể vui vì một điều gì đó rất bình thường. Nhiều khi đến kỳ lạ. Cứ thế em cuốn anh theo, một cách tự nhiên, anh nhận ra rằng mình càng yêu em hơn. Nhưng ngu ngốc thay, anh không nhận ra rằng em cũng thế.

Rồi cái ôm đầu tiên. Em nói em rất thích được ôm từ phía sau, vì nó làm em cảm thấy ấm áp và được che chở thật an toàn. Khi anh ôm em, em giật mình. Và rồi em ngoan ngoãn, bình yên trong vòng tay anh. Khi ấy anh cảm thấy mình thật hạnh phúc. Và khi ấy anh mới biết yêu và được yêu thật kỳ diệu...


Em luôn hỏi:

"Vì sao anh luôn ấm mà em lại lạnh thế?"

Có lẽ vì mình yêu nhau khi mùa đông. Tay em lúc nào cũng lạnh. Anh đều phải ấp trong tay mình nó mới ấm lại được. Mỗi lần như thế em thích lắm. Em luôn nũng nịu than lạnh để được ấp trong tay anh. Tình yêu thật ấm áp!

Em không biết uống cà phê, thế là mỗi lần mình đi uống nước, anh lại tập cho em uống. Anh đút từng muỗng, em nhăn mặt như con nít uống thuốc vậy, nhìn rất đáng yêu. Anh không biết rằng em chịu tập uống nó vì anh, vì anh rất thích uống cà phê, vì em muốn được cùng anh thưởng thức vị nồng và ấm sực của nó khi mùa đông về. Cho đến lúc này anh vẫn không nhận ra là em cũng rất yêu anh.

Anh không nhận ra...

Nên anh đã để em ra đi...

Hôm ấy, em bảo anh không đánh mất em, anh chỉ để em ra đi thôi.
Đêm đó, anh đã suy nghĩ. Và lần đầu tiên anh nhận ra rằng em yêu anh, yêu rất nhiều. Anh đã tự mắng mình như một thằng ngốc!
Vì anh đã không tin tưởng vào tình yêu của em. Anh bắt em phải chờ đợi để xác định lại tình cảm của mình. Nhưng đã yêu thì xác định gì nữa.

Em mệt mỏi!

Cũng đúng thôi, vì anh không có lòng tin vào tình yêu này, anh đã trở nên yếu đuối từ lúc nào cũng không rõ nữa...

Ngày mình chia tay
Trời vẫn còn đông...
Đông cho trời và đông cho lòng người...

Tình cờ thay, hôm nay, anh lại gặp em ở một quán cà phê mới mở. Anh mới nhớ ra rằng ngày trước em có sở thích khám phá những quán nước mới và thích đi một mình. Anh không hiểu vì một mình thì buồn lắm, em chỉ cười vì chính em cũng không hiểu được cái sở thích kỳ quặc ấy của mình.

Em vẫn thế, vẫn mái tóc đen dài để tự nhiên, vẫn cái áo cổ lọ màu cam chói chang mà em bảo mùa đông u ám nên phải mặc những màu tươi như thế, nhưng anh hiểu còn một lý do nữa là vì em sợ nỗi buồn, sợ sự cô độc...

Nhưng hôm nay, cô nhóc vẫn mảnh khảnh, bên chiếc bàn nhỏ bé, trên mặt vẫn còn vương vài giọt mưa. Bất giác anh muốn đến lau cho em, nhưng sựng lại, ừ nhỉ, đâu có được, mình đã để em đi rồi mà. Em đã không là của mình nữa rồi.

Em đang lơ đãng nhìn đi đâu đó, không phát hiện ra anh. Phải suy nghĩ một hồi lâu, anh quyết định sẽ đến chào em, cái cảm giác là những người xa lạ làm anh thấy khó chịu. Vừa dợm bước, anh đã thấy em đứng lên, mỉm cười rất tươi, nụ cười dành cho một ai đó sắp bước vào.

Một chàng trai. Sao lại như thế?
Phải rồi, mình chia tay rồi mà!
Em tìm hiểu và yêu một người mới cũng là chuyện bình thường thôi. Bình thường thôi!

Hai người trò chuyện rất vui vẻ, người ấy đưa tay lau những giọt nước trên mặt em, em đưa đôi tay nhỏ bé chỉnh cổ áo cho người ấy, những cử chỉ trìu mến dành cho một người khác. Không phải anh!

Phải rồi. Mình chia tay nhau rồi mà!

Rồi hai người đứng dậy, hình như phải đi đâu đó. Bất giác, anh muốn chạy đến và níu tay em lại, bất giác anh thấy mình bất lực, ngu ngốc như cái thằng mà mấy tháng trước đã để em ra đi...

Và bất giác, em quay về phía anh, chính xác là nhìn vào mắt anh, em thoáng cười, nụ cười nhẹ đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh hiểu và nhận ra nụ cười đó.

Em đi rồi, ngồi một mình trong quán, lại bất giác, anh tự hỏi:

"Không biết em đã uống cà phê được chưa?"

Và bất giác anh lấy điện thoại, vào danh bạ, tìm đến tên em. Nhưng đâu mất rồi nhỉ?

Phải rồi, mình đã chia tay!

Evi!



Anh đừng nói nữa...

Em đoán ra rồi! Thôi anh đừng nói nữa
Chỉ một lời đơn giản có gì đâu
Nhạy cảm quá đôi khi thành nghiệt ngã
Tự biết những điều không dám nghĩ từ lâu
Em đoán ra rồi! Anh cảm ơn em đi
Hãy thanh thản và nhẹ nhàng vĩnh biệt
Con đường một chiều sau lưng ai tha thiết
Mắt không dám buồn tê liệt giữa hàng mi
Em đoán ra rồi! Anh cảm ơn em đi
Xin đừng nói chia ly
Xin đừng nói những gì em khủng khiếp
Ðể em dối lòng em
Còn gì không khi anh chưa thốt ra lời giã biệt
Ðừng hiểu em hão huyền - em tự dối em thôi
Biết là anh đã xa - xa thật rồi
Lặng lẽ thế
Chia tay
Ðừng nói nữa
Em không đủ lòng bao dung tha thứ
Cho lời tạ từ sắp sửa buột qua môi
Ðiều ấy... Tim em biết trước rồi
Đánh giá của các thành viên
do la tinh yeu sao (26-01-2010) wo bu pie <yeunguoitoiyeu0710 [at] yahoo [dot] com [dot] vn>
ok co khj lam tuong lam tinh yeu chang? hay wen dj cam giac do neu khong wen dc hay la chinh mjnh >>>>>>>> cuoc song khong the khong gianh lay nhung ji ma mjnh>>>>>>>> ........ taj sao laj de dang bo? cuocdog


giong minh^^ (19-01-2010) ha meo <meocon_noigian [at] yahoo [dot] com>
bun wa. minh cung vua chia tay voi ng yeu. minh giong y nhu co gai trong truyen ay. ko bit tai sao am lai giong the. doc xong thay bun wa. co gang den gio that la qua suc minh


that buon qua (03-01-2010) lingocbao <tranvanvu23 [at] gmail [dot] com>
minh doc ma tam trang ngon ngang qua, chang biet co phai khong, n hung minh truoc h chang bao h duoc goi la yeu `1 nguoi theo dung ngia cua no, 23t ma chua co 1 moi tinh thuc su, oi, ...


Dấu chấm hết (02-01-2010) Dau cham het <patimapu [at] yahoo [dot] com>
Hết thật rồi ! Đã chẳng thể nào quay lại được nữa rồi ! Thôi vĩnh biệt nhé những mối tình của tôi !


tâm sự (18-12-2009) hoàng tiến <iamprince88 [at] gmail [dot] com>
mình đã từng yêu và đã chia tay. Đó là mối tình đầu của mình. Cảm giác khi yêu thật ngọt ngào và lãng mạn. Chia tay thật buồn và đau khổ, cũng vì một lý do ngớ ngẩn giống như bạn " muốn kiểm tra xem người đó yêu mình thế nào " và kết quả là chia tay vì người đó đã mệt mỏi vì mình. Tối hôm đó mình không thể nào ngủ được, trái
>" (14-12-2009) heo <enhoz_nojnghene_emiuanh94 [at] yahoo [dot] com>
chj la tjnh co no tjm den va doc dc baj vjk naj...uoc j...ngok cung~ nhu anh zay nhan ra dc no da rat yeu ngok unhappy


?????? (05-12-2009) ynhien <buonoichaomi8790 [at] yahoo [dot] com>
Một buổi sáng thứ 7 được nghỉ học đánh hai chữ "tình yêu" trên google để tìm một vài hình ảnh thú vị và tình cờ đọc được câu chuyện này. Những gì về tình yêu vẫn là một ẩn số đối với tôi vì đơn giản tôi chưa từng yêu. Nhưng không phải vì thế mà tôi không cảm nhận được niềm hạnh phúc cũng như những nỗi đau khi con người ta yêu nhau. Tại sao người ta
pun (22-11-2009) cradzy_girl <cobekieu_ky123 [at] yahoo [dot] com>
hic chuyen hai ng` bun wa ah tuj cung moi chia tay ne huuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu


Mìh cũg sắp chia tay (11-11-2009) Phương <angelcake_8314ever [at] yahoo [dot] com>
Hic hic, chuyện gì mà buồn gê:((


khoc (05-11-2009) rua con <nhocxinh [at] yahoo [dot] com>
buon ghe minh cung vua chiat tay 2 tu do sao ma buon the k bikcrybay gio minh cung dang mun uong 1 ly ca fe lanh we adog


1 2 3 » »»
Post your comment
Họ & Tên Email
Tiêu đề
Nội dung
emot emot emot emot emot
emot emot emot emot emot
emot emot emot emot emot
emot emot emot emot emot
emot emot emot emot emot
Vui lòng nhập mã bảo mật. Nếu bạn không thấy rõ hãy nhấp vào ảnh để lấy mã khác!

Các truyện mới hơn

Các truyện cũ hơn