Em đã được học từ “tha thứ” khi khi còn rất nhỏ, ngay cả trước khi có những điều hiển nhiên khác trong cuộc sống mà em chưa được biết đến. Thế nhưng đến một lúc em cần phải biết tha thứ thì em không làm được điều đó…
Đã lâu lắm rồi em không dám nhìn thẳng vào sự thật. Cứ mãi lẩn trốn hiện tại và chính bản thân mình. Có lẽ em sợ rằng mình lại đau một lần nữa vì anh... Một năm trôi thật mau anh nhỉ? Mới ngày nào vầng trăng kia nguyên vẹn mà giờ đây chỉ còn một nửa mà thôi. Cũng như em và anh... Em ngây dại quá phải không anh?
Anh có nghe em khóc không? Hôm nay nước mắt em rơi, không nhiều như những ngày đầu nhưng mặn và chát hơn. Em thấy mình như kiệt sức, muốn buông xuôi nhưng em vẫn cố gắng gượng dậy níu kéo một chút cho tình cảm của mình.