"Lắng nghe từng giọt nắng bên đời
Lắng nghe mùa thu đến sớm nay
Có lẽ lúc này anh yêu vẫn ngủ say
Lòng em nhớ anh thật nhiều"
Em choàng tỉnh lúc mà vạn vật còn đang còn chìm trong giấc ngủ say. Trong cái không gian tĩnh lặng đến nỗi nghe được tiếng xào xạc của lá, tiếng cựa mình khe khẽ của mùa thu lúc giao mùa, nỗi nhớ anh chen lẫn trong em. Chuông điện thoại em không rung, hộp thư đến của em không có tin nhắn yêu thương từ anh vì lúc này “anh yêu vẫn ngủ say”. Sao nhớ thế giọng nói, nụ cười hiền hiền của anh mỗi khi em buồn. Và em biết rằng ở nơi kia anh cũng đang: