Nắng tháng 7 nhẹ nhàng ngã mình trên những nẻo đường quen thuộc. Khi đứng trước những ngưỡng cảnh không xa lạ trong kí ức , người ta hay nhớ về những thứ xa xôi.
Em nhớ mãi, dù chỉ đọc một lần, câu chuyện về phần quan trọng nhất trên cơ thể con người. Đó là bờ vai. Bởi khi người ta cảm thấy yếu đuối và bất lực nhất, người ta cần một bờ vai để dựa vào, để khóc. Em cũng thế!