Ngày ấy, nhìn thấy mưa tự dưng lại thấy buồn buồn. Còn giờ, mưa cũng chỉ là mưa mà thôi. Tôi hôm nay có còn là tôi của ngày xưa nữa không, để cứ day dứt về một thứ đã vuột mất?
Mưa! Mưa! Mưa! Dạo này trời Sài Gòn hay mưa lắm, có những khi mưa thoáng qua rồi bừng lên nắng ấm. Cũng có khi mưa nhẹ nhàng lất phất bay bay. Nhưng cũng có những buổi chiều mưa rả rích và buồn, buồn đến nao lòng. Và mỗi lần mưa lại nhớ đến Crying in the rain rồi tự hỏi rằng bao nhiêu lần rồi bước đi trong mưa cùng những giọt nước mằn mặn trên má.